|
ĐỂ THẤY MỨC ĐỘ VÔ LIÊM SỈ
CỦA CHẾ ĐỘ việt cộng !
Mượn Lọng Vàng Che Ngai
Mục !
Nguyễn Duy Ân
Sao biết bao nhiêu trận bão rác, sóng bùn gần
đây đã phủ xuống xã hội xhcn VN, từ những vụ
Huỳnh Ngọc Sĩ, bô xít Tây Nguyên, vụ 18 tỉnh cho
thuê rừng đầu nguồn 50 năm, cho thuê biển dài
hạn, siêu dự án đường sắt cao tốc (nay đang
chuẩn bị tái khởi sự!), chủ tịch tỉnh Hà Giang
trong vụ hiệu trưởng đảng viên Sầm Đức Xương mua
bán dâm nữ sinh vị thành niên, Vinashin… đến
những vụ sinh viên Vũ Kim Anh cắt cổ người tình
cũ là một đại gia cựu cán bộ công an mà theo báo
chí “lề trái” thì vụ án nầy có liên qua đến cháu
nội của NĐM tức là cháu cố của HCM, vụ sinh viên
Nguyễn Đức Nghĩa cắt cổ (cũng) người yêu cũ để
cướp tài sản, rồi nhan nhãn những vụ cán bộ xài
bằng lèo, bằng giả từ “tiến sĩ” trở xuống, công
an nhân dân bắn hoặc đánh chết người ở Thanh
Hóa, Cồn Dầu, Bắc Giang… Nhếch nhác “Đại hội nhà
văn!”…
Bỗng xuất hiện một Ngô Bảo Châu với giải thưởng
toán (Fields) hàng đầu Quốc tế, như một đám mưa
“cam lồ” tưới xuống, thế là cả đảng tưng bừng
nhảy nhót tung hứng, cứ như là bắt được bửu bối,
sách ước gậy thần có khả năng giúp đảng tiêu trừ
mọi khổ nạn cho đất nước, giải thoát mọi tai ách
cho cả dân tộc, để thống trị lâu dài!
VN sắp trở thành đất thánh tới nơi, nhờ có “đảng
thiên tài!” mà sinh ra nhân tài!
Thứ trưởng Nguyễn Thiện Nhân sờ đùi vuốt gối GS
Châu “Tôi muốn vỗ tay thật to!” (Có ai cản đâu?)
Chúa đảo Tuần Châu nài nỉ tặng ngôi biệt thự 3
triệu USD, nhưng GS Châu không chịu nhận! Cứ
tưởng ai cũng giống như lãnh đạo “đảng ta!” Biếu
tiền thì vơ ngay, tặng nhà thì chụp liền. Trong
khi hàng ngàn người dân bị cướp đất đuổi nhà,
thiên tai lũ quét… không nơi trú ẩn sao không bố
thí cho họ một mái lá?
Phó giám đốc ĐHQG Hà Nội Vũ Minh Giang ra sân
bay đón Ngô Bảo Châu trở về cho biết “ĐHQG mong
muốn trao bằng tiến sĩ danh dự cho GS Châu!”
(Phước hữu trùng lai!)
Rào đón và phô trương một cách sống sượng lố
bịch, Giang nói: “Mặc dù GS Ngô Bảo Châu đã tốt
nghiệp tiến sĩ ở Pháp nhưng chúng tôi vẫn muốn
mời GS nhận bằng tiến sĩ danh dự của ĐH Quốc
gia. Chúng tôi sẽ gửi GS Ngô Bảo Châu thư mời
tới hiệu trưởng trường ĐH Chicago, nơi GS làm
việc và mời GS cùng hiệu trưởng trường ĐH
Chicago cùng tham dự lễ trao bằng tiến sĩ danh
dự này". (vnnet 29/8)
Trong “lễ đón và chào mừng Ngô Bảo Châu”, có
hàng loạt cán bộ cao cấp và hàng ngàn người hiện
diện, NTD tuyên bố: “Chính phủ sẽ tạo mọi điều
kiện tốt nhất để GS Ngô Bảo Châu đóng góp…!”
Rồi “Cả khán phòng vỗ tay” khi NTD “nhắc tới
việc trưa 29/8, GS Ngô Bảo Châu và gia đình đã
tới thăm Khu di tích HCM tại Phủ Chủ tịch và
thắp hương tưởng nhớ Bác tại khu nhà 67.”
Đấy! nhờ kết quả học tập tấm gương đạo đức HCM
nên mới lập được thành tích như thế kia!
Nay mai sẽ tặng Huân chương HCM cho Ngô GS, trao
thêm “công dân danh dự của Hà Nội nữa!” Ôi thôi!
Đủ thứ!
Thế nhưng trong bài phát biểu, GS Châu đã nhẹ
nhàng xổ toẹt vào mặt NTD và cả chế độ:
“Ngay khi còn bé, tôi đã hiểu rằng, bố mẹ đã
phải nhịn ăn, nhịn mặc để nuôi tôi khôn lớn. Gần
20 năm trở lại đây tôi sinh sống ở nước ngoài
(rất lâu ở Pháp, gần đây ở Mỹ). Tiếp xúc với
cuộc sống của người nước ngoài, tôi có hiểu ra
một điều rằng, tuổi thơ của tôi và các bạn cùng
lứa của tôi có thể thiệt thòi hơn về cái ăn, cái
chơi nhưng về học tập thì chưa chắc.
... Trong hầu hết các gia đình Việt Nam, việc
học hành vẫn được coi là quan trọng nhất, nhưng
tình yêu tri thức và yêu khoa học thì theo ý
kiến chủ quan của tôi vẫn là sự hiếm hoi.”
Hoàn cảnh Ngô Bảo Châu mà “bố mẹ phải nhịn ăn,
nhịn mặc” vẫn may mắn không bị thiệt thòi về học
tập. Còn biết bao nhiêu hoàn cảnh không may mắn
khác.
Thập niên 80, ở kinh tế mới Xuyên Mộc, một học
sinh lớp 10 vừa thi toán đạt giải nhất toàn Miền
Nam thì phải nghỉ học đi giẫy cỏ cao su để lãnh
đồng lương “chết đói” thay bố mẹ là công nhân bị
lâm trọng bệnh không lao động được nữa. Chưa kể
còn biết bao học sinh giỏi, xuất sắc nhưng không
thể vượt qua ngưỡng cửa“lý lịch” để có thể tiếp
tục con đường học vấn. Có người vượt qua được
những “cửa ải” nầy, như “giải huy chương vàng
toán Quốc tế” Lê Bá Khánh Trình một thời vang
danh, có chế độ ưu đãi nhưng vũ môn cuối cùng
của Khánh Trình không có được môi trường thuận
lợi cho học tập, nghiên cứu như trường hợp của
Ngô Bảo Châu, như chính GS Châu ghi nhận trong
bài phát biểu:
“Khoa học của nước ta nói chung và toán học nói
riêng chưa có vị trí xuất sắc trên thế giới nếu
không có tinh thần đoàn kết, thương yêu lẫn
nhau. Với tinh thần nghiêm khắc, không bao che
những yếu kém về học thuật thì toán học Việt Nam
cũng như các ngành khoa học khác sẽ có nhiều cơ
hội để tiến bộ.
Cái may mắn đặc biệt tiếp theo là việc tôi được
chính phủ Pháp cấp học bổng để sang Pháp học Đại
học. Là một sinh viên người nước ngoài nhưng
trong suốt quá trình học tập ở Pháp chưa một lần
nào tôi cảm thấy mình được kém ưu tiên so với
sinh viên Pháp. Ngược lại, chính giáo sư trưởng
khoa toán trường ĐH Sư phạm Paris nơi tôi học đã
khuyên tôi nên làm việc với GS Gérard Laumon,
lúc đó là một trong những nhà toán học Pháp xuất
sắc nhất. Và kết cục là ông Gérard Laumon nhận
tôi là học trò. Ông Laumon là người đã giúp tôi
từ một cậu sinh viên thích học toán trở thành
một nhà toán học chuyên nghiệp. Ông là một người
thầy tuyệt vời.
Ôn lại thời gian này, tôi hiểu được sự quan
trọng, được sức mạnh của những nhóm nghiên cứu
khoa học kết hợp bởi những nhà khoa học đã có
tên tuổi, có kinh nghiệm, có hiểu biết nhiều
lĩnh vực khác nhau và những sinh viên tràn trề
ham mê khoa học. Tôi thực sự hạnh phúc khi giải
thưởng Fields tuy trao cho cá nhân tôi nhưng
cũng đem lại vinh dự xứng đáng cho cộng đồng
toán học Pháp cũng như cộng đồng toán học Việt
Nam.
Từ hơn 3 năm nay tôi có may mắn hiếm hoi được
làm việc ở viện nghiên cứu cao cấp cơ bản
Princeton - Viện được thành lập từ những năm 30
là nơi Albert Einstein đã làm việc hơn 40 năm.
Ngoài một số nhỏ giáo sư ở viện mà hầu hết là
những nhà toán học, vật lý hàng đầu thế giới,
viện thường xuyên đón các nhà khoa học trẻ trên
thế giới đến làm việc từ 1 đến 2 năm.
Ngoài nguồn hỗ trợ tài chính rất lớn từ chính
phủ Mỹ cũng như các tổ chức tư nhân, cách tổ
chức công việc hiệu quả của viện Princeton là
cái rất đáng để học tập. Sau 50 năm, tức là một
khoảng thời gian không lớn so với lịch sử khoa
học, viện đã trở thành một lá cờ đầu của toán
học, vật lý lý thuyết và đóng vai trò rất lớn
cho sự hình thành trường phái toán học Mỹ và vào
thời điểm hiện tại vẫn đóng vai trò số một không
phải bàn cãi.
Nếu không có thời gian làm việc ở Princeton rất
có thể Bổ đề cơ bản chưa được hoàn thành vào
thời điểm này. Và ngoài ra với sự tiếp xúc với
các nhà khoa học thiên tài như Langland tôi đã
hình dung rõ ràng chương trình nghiên cứu tiếp
theo của mình sau khi Bổ đề cơ bản đã được hoàn
thành.
Từ trải nghiệm ở Pháp cũng như ở Mỹ, tôi hiểu ra
rằng môi trường học thuật lành mạnh là điều kiện
tiên quyết cho sự trưởng thành của các nhà khoa
học trẻ. Môi trường khoa học lành mạnh chính là
nơi học thuật và đạo đức trong học thuật luôn
được xếp ở vị trí đầu tiên cùng với sự bình đẳng
giữa các nhà khoa học không phân biệt già trẻ
cũng như sự tự do tuyệt đối trong nghiên cứu
khoa học.
Tôi may mắn sống trong ngôi nhà của ông
(Rogermortier) nhiều năm, học được rất nhiều từ
con người ông. Ông không bao giờ nói dài khi
đang làm nhưng qua việc làm của ông tôi hiểu
rằng nhiệm vụ của nhà khoa học không chỉ đơn
thuần là chuyên môn mà còn bao gồm việc đem đến
cho những người trẻ tuổi không kể xuất xứ, không
nhất thiết phải là người thân cái cơ hội đầy
tiềm năng của họ được phát triển trong khoa học
và rộng hơn là trong cuộc sống. Đấy là điều mà
tôi muốn nói với các nhà khoa học Việt Nam,
những nhà quản lý và tất cả những người làm cha,
làm mẹ.
Hiện trạng khoa học của chúng ta chưa được như
chúng ta mong đợi, nhưng ý thức của mỗi người và
sự cố gắng của Nhà nước, của Chính phủ qua những
quyết sách đúng đắn, dũng cảm chính là động lực
tiền đề cho sự chuyển biến theo một chiều hướng
tích cực.”
Dũng: VN cần có nhiều Ngô Bảo Châu!
Châu: Để nêu thành tích cho đảng? Bức thư
bauxite của tôi thủ tướng dụt ở đâu?
Bao giờ thì VN mới có “môi trường học thuật lành
mạnh”, bao giờ thì VN mới có “những quyết sách
đúng đắn, dũng cảm” như GS Châu ước mơ, mong
đợi?
Câu trả lời dứt khoát là “Chỉ khi nào đảng CS
biến mất khỏi đất nước Việt Nam!”
Cho dù “Thủ tướng: VN cần có nhiều Ngô Bảo
Châu!” (Báo Bee 30/8).
Để làm gì? Hay chỉ để đem những giải thưởng Quốc
tế về xây thành tích cho đảng?
Trong khi bức thư viết từ Princeton, ngày 27
tháng 5 năm 2009 của GS TSKH Ngô Bảo Châu gởi
cho quốc hội và chính phủ về “chủ trương lớn của
bộ chính trị” với bauxite Tây Nguyên. Trích
đoạn:
“Cái tôi muốn đề cập đến trong bức thư này không
phải là quan hệ giữa nhân dân Việt Nam và nhân
dân Trung Quốc mà là chính sách “thực dân mới”
của chính quyền Trung Quốc.
…
Trung Quốc thực hiện chính sách “thực dân mới”
một cách có hệ thống ở châu Phi, châu Mỹ la tinh
và mọi nơi có nhiên liệu, khoáng sản trong đó có
Việt Nam. Trong trường hợp của Việt Nam, ảnh
hưởng quá mức của Trung Quốc có thể kéo thêm hệ
quả nguy hiểm sau đây : quan hệ hữu cơ vốn có
của văn hóa Trung Quốc với văn hóa Việt Nam trở
thành đô hộ văn hóa. Đất nước, con người, văn
hóa Trung Quốc có nhiều thứ để ta cảm phục và
học tập. Nhưng nếu ta rập khuôn theo mô hình của
họ, đi theo con đường họ đã đi, làm theo cái họ
nói tức là cái họ muốn, thì ta chỉ nhận phần
thiệt thòi, còn bản sắc ta thì tồn vong được bao
lâu. Vấn đề độc lập văn hóa, giữ gìn bản sắc vô
cùng hệ trọng, xin Quí vị lưu ý...
Xin quay lại vấn đề khai thác bô xít ở Tây
Nguyên. Đọc tuyên bố chung Việt Nam-Trung Quốc
năm 2001 khi Tổng bí thư NĐM sang thăm Trung
Quốc và năm 2006 khi Tổng bí thư Hồ Cẩm Đào sang
thăm Việt Nam, ta nhận thấy một điều hiển nhiên
là Trung Quốc rất quan tâm đến tài nguyên này và
muốn ta khai thác bằng được. Trong những trường
hợp như vậy, chỉ suy diễn ta cũng thấy việc này
có lợi cho họ nhiều hơn cho ta.
…
Tôi kính mong Quí vị bỏ thời gian, nghiên cứu
tường tận Báo cáo dự án khai thác bô-xít Tây
Nguyên, các phản biện khoa học của nó, lắng nghe
ý kiến cử tri và suy nghĩ đến sự tồn vong của
đất nước, để rồi xây dựng quan điểm riêng của
Quí vị, trình bày nó rõ ràng trong nghị sự của
Quốc hội và chịu trách nhiệm về nó trước các cử
tri.”
GS. TSKH Ngô Bảo Châu
Giáo sư toán học Đại học Paris 11, Pháp,
Thành viên của Institute for Advanced Study,
Princeton, Mỹ.
Địa chỉ hiện tại:
School of Mathematics
Institute for Advanced Study
Einstein Drive
Princeton NJ 08540 U.S.A.
Một bức thư dài phân tích tỷ mỷ với những lời
tâm huyết như thế, nhưng đảng và nhà nước đã
quăng vào sọt rác, lại tung hô giải thưởng
Fields rầm rộ để “sướng” lây!
Cũng chẳng trách làm gì, công thần của chế độ
như tướng Giáp, đảng coi chẳng ra gì, trong khi
vẫn lừa bịp dư luận. Cho đến nay ông Giáp có lẽ
đang sống “thực vật” hoặc đã “quàn” nơi phòng
kín chờ qua hết những ngày trùng “thọ tử, sát
chủ” để tuyên bố ngày: “Đại tướng ra đi gặp
Bác!”
Thế nhưng trong những ngày “mừng thọ đại tướng
100 tuổi” cả đảng đến tư gia tướng Giáp chúc
mừng, chụp hình chung với gia đình không một
bóng dáng dù mờ nhạt của ông Giáp, nhiều báo còn
lấy hình cũ từ những năm trước đem ra chưng.
NTD, Nguyễn Phú Trọng cũng không ngượng mồm dối
trá một cách trắng trợn: “Thủ tướng mong Đại
tướng tiếp tục góp ý cho đất nước”
“Theo tin tức từ Văn phòng Đại tướng Võ Nguyên
Giáp, chiều 24/8, lãnh đạo Nhà nước, Quốc hội,
Chính phủ, Mặt trận tổ quốc, lãnh đạo các thành
phố... đã tới thăm và chúc mừng sinh nhật lần
thứ 100 của Đại tướng.
Chủ tịch Quốc hội bù nhìn Nguyễn Phú Trọng đã
đến chúc mừng Đại tướng Võ Nguyên Giáp và báo
cáo với Đại tướng một số nét về tình hình hoạt
động của Quốc hội.
Thay mặt Chính phủ, y tá Thủ tướng NTD có bằng
cử nhơn Luật (!?) mong Đại tướng mạnh khỏe,
trường thọ, tiếp tục có những ý kiến đóng góp
quý báu cho công cuộc phát triển đất nước.”
Sao Trọng không nói thẳng là “báo cáo với phu
nhân đại tướng” có dễ nghe hơn không?
Ba lần ông Giáp gửi thư, Dũng đều dụt rác, nay
ông ta chẳng còn nói năng gì được Dũng lại đòi
“có những ý kiến đóng góp quý báu…” vì sọt rác
đang trống trải?
***
Xét cho cùng với kiến thức toán học của Ngô Bảo
Châu hiện nay chỉ có thể áp dụng để góp phần đem
lại lợi ích thực tiển ở những nước như Pháp, Mỹ…
Trong khi bức tâm thư bauxite của GS Châu nếu
được lắng nghe và thực hiện, sẽ có lợi ích thiết
thực gấp vạn lần cho sự tồn vong của đất nước và
dân tộc lại đem vứt bỏ.
Vì vậy trong hàng trăm bài báo tuyên dương, ca
tụng “thành tích Ngô Bảo Châu” trên mấy trăm tờ
báo “lề phải” chưa kể hàng chục đài phát thanh,
truyền hình trong nước trong mấy tuần lễ vừa
qua, chỉ đọc thấy một bài viết “chí lý và chí
tình” phản ảnh đúng thực trạng VN:
“Đám đông và nhà khoa học.” Tác giả: Lê Đình
Phương (Tuần Việt Nam, 27/8/2010)
“…các trường đại học danh tiếng Âu Mỹ, cùng với
vị trí địa lý nơi nó tọa lạc, quả là môi trường
tuyệt hảo cho mọi sáng tạo. Nơi đó, thư viện là
thánh đường, thời khắc nghiên cứu thì đầy ắp
niềm vui trí tuệ, lề thói xã hội thì trật tự
thong dong... Rất ít bụi trần ai chen được vào
sân trường đại học của họ.
Cái môi trường giáo dục và xã hội tuyệt đối cần
thiết cho thái độ solitude, nền tảng của sáng
tạo ấy, chúng ta chưa có được!
…không thể hình dung được thành tựu toán học này
sẽ tăng được bao nhiêu phần trăm trong GDP cả
nước (?). Chắc là không, nhưng chúng ta vẫn hoan
hỉ, tin tức vẫn tràn ngập trên báo chí theo cách
người ta ăn mừng một bàn thắng bóng đá (vốn chỉ
là một trò chơi), hay một cuộc đăng quang của
một cô hoa hậu chân dài nào đó.…
Chúng ta ăn mừng một giải thưởng toán học cao
cấp, vốn là lĩnh vực am hiểu của một thiểu số
rất nhỏ. Chúng ta đòi xuống đường vì Ngô Bảo
Châu đã thắng trong một cuộc tranh tài mà 99%
người Việt Nam không hề hiểu lấy một phân.…
Chúng ta vui mừng với tâm thế thèm khát sự vượt
trội, với ám ảnh bệnh thành tích từ thuở sưu tập
phiếu bé ngoan mỗi tuần. Tôi chắc chúng ta sẽ
không hoan hỉ đến thế, nếu không có giải thưởng
kia. Chúng ta cần một sự hơn thua, để tự tin xác
tín Ngô Bảo Châu là người lỗi lạc.
Phải chăng, chúng ta đang mừng chiến thắng với
một tâm lý đầy mặc cảm, thua chị kém em đã bị
dồn nén quá lâu?
Có lẽ, với tâm thế mặc cảm mang lớp áo dân tộc
tính đó, báo chí, dân chúng, quan chức... đã
quên sự mực thước trong việc tôn vinh nhà khoa
học trẻ kia. Sung sướng vì Ngô Bảo Châu là người
Việt đã hẳn, nhưng không thể nhận vơ để "lên
mặt" về những hoa trái tri thức mà bạn ấy gặt
hái được từ nước ngoài. Chúng ta nghiễm nhiên
coi thành quả này là của nền giáo dục Việt Nam,
vốn có sinh mà không dưỡng. Và từ đó, phóng
chiếu rất nhiều can dự, cãi vã vào lộ trình khoa
học của nhà toán học trẻ tuổi: chức vụ, huân
chương, tặng nhà, bỏ bạc tỉ xây Viện Toán cao
cấp... Thậm chí lôi cả đời tư lên mặt báo: nhà
toán học "si tình" thì đã sao?
Tôn vinh tri thức, khoa học là việc tốt đẹp muôn
đời, tốt hơn xuýt xoa với những giá trị ảo,
những bằng cấp học vị nhan nhản được mua bằng
tiền.
…
Nhưng phải cảnh giác với cái giá của sự nổi
tiếng (theo kiểu Việt Nam), đang bị khoanh vùng
và mang màu sắc quốc gia thiển cận. Cái giá đó
sẽ rất đắt, nếu những lời tung hô rộn ràng kia
đánh mất thái độ trung dung và tâm thế an nhiên
của nhà khoa học.
Toán học nào có thể thăng hoa trong vòng vây của
một đám đông đang vỗ tay ồn ào kia được?
Chúng ta cũng vậy, đừng để những tình cảm háo
thắng náo nhiệt xâm thực vào không gian sáng tạo
rất yên tĩnh kia. Vui dăm bữa rồi thôi, hãy để
khối óc lỗi lạc kia quay trở lại thánh đường
toán học của mình, trong niềm hoan tịnh. Đừng
cột vào con người ấy những tước hiệu, gánh nặng
vô bổ và cồng kềnh, thừa thãi cho niềm vui toán
học, vốn dĩ không dành cho số đông.” (Trích theo
Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần),
Điều rất mỉa mai là báo VTC News (29/8) ngay bên
dưới bài Lễ đón và chào mừng GS Ngô Bảo Châu,
với lời phát biểu rổn rảng của thủ tướng, thì
ngay bên dưới có bài:
“Lò luyện” lấy chồng ngoại quốc ở Hải Phòng: Ở
làng Tiểu Bàng (Đại Hợp, Kiến Thụy, Hải Phòng)
xuất hiện những lớp học dành cho gái làng trước
khi thi tuyển lấy chồng ngoại. Đằng sau những
cuộc lấy chồng ngoại là những câu chuyện bi hài
rơi nước mắt.
Rất “ấn tượng” và cũng rất “hiện thực xã hội chủ
nghĩa!”
Nguyễn Duy Ân
|