|
NHÂN LỄ GIỔ GS.
NGUYỄN NGỌC HUY:
MỘT VÀI NHẬN ÐỊNH
VỀ
quan niệm và thái độ PHI CHÁNH
TRỊ
của người Việt hải ngoại
cùng công cuộc đấu tranh cho một
nước
VIỆT NAM TỰ DO - DÂN CHỦ
hiện nay
Nguyễn Thế Phong
Tôi là một kẻ hậu sinh, không có
được cái diễm phúc diện kiến hay
chính tai nghe được những gì Gs
Nguyễn Ngọc Huy đã nói hoặc
trình bày. Tuy nhiên như hàng
triệu triệu những sinh viên học
sinh và thanh niên khác của VN,
tôi đã thổn thức và dâng trào
lòng yêu nước, tự hào về di sản
và sự hy sinh của hằng ngàn thế
hệ cha ông cho sự độc lập và vẹn
toàn lãnh thổ qua những vần thơ
và tấm gương tận tuỵ, mẫu mực,
khiêm tốn và tận hiến vô bờ bến
cho dân tộc và đồng bào của giáo
sư.
Từ sự kính phục đó, tôi đã tìm
hiểu nhiều hơn về tinh thần, học
thuyết và những di cảo mà giáo
sự Huy đã để lại. Những di sản
và công trình nghiên cứu quý giá
mà GS để lại đã giúp rất nhiều
cho những người hậu sanh như
chúng tôi để hiểu và xử dụng
trong nỗ lực giải quyết những
bài toán hóc búa mà dân tộc VN
và cộng đồng người Việt hải
ngoại đã và đương phải đương
đầu.
Một trong những bài toán ấy là
một câu nói, một quan niệm và
môt hiện tượng đã xãy ra truớc
năm 1975 và càng ngày càng phổ
biến hiện nay trong cộng đồng
ngưòi Việt tỵ nạn hải ngoại của
một số tổ chức tôn giáo, từ
thiện và văn hoá, văn nghệ hoặc
cá nhân cho rằng: “Tôi/chúng
tôi/ tổ chức của chúng tôi chỉ
làm từ thiện, tôn giáo hay văn
hoá văn nghệ chứ không làm chánh
trị” hay “ Không nên đem chính
trị vào tôn giáo, từ thiện, văn
nghệ văn hoá v.v..” và
“Tôi/chúng tôi/ tổ chức của
chúng tôi là một tổ chức phi
chánh trị” để từ đó không tham
gia vào hay đứng ngoài các sinh
hoạt hay nỗ lực chống Cộng,
tranh đấu dân chủ nhân quyền hay
lên án CSVN của cộng đồng người
Việt hải ngoại, thậm chí có
người và tổ chức còn cho rằng
việc tiếp xúc, thương lượng, đối
thoại, kể cã việc ca ngợi nhà
cầm quyền CSVN của mình hay tổ
chức mình là một điều cần hoặc
đáng làm vì nhu cầu nhân đạo,
văn hoá, văn nghệ hay tôn giáo.
Là một vị giáo sư lỗi lạc và
uyên thâm về chánh trị thế giới
cũng như chánh trị VN, giáo sư
Nguyễn Ngọc Huy đã nhìn ra và
phân tách một cách tỉ mĩ những
nguyên nhân đưa đến tình trạng
và quan niệm sai lạc về chánh
trị và hoạt động chánh trị này
của người Việt cách đây 4, 5
thập niên. Thể theo giáo sư, để
hiểu và phân tách một cách đúng
đắn về thực trạng này việc đầu
tiên mọi người cần phải biết đó
là: Ðịnh Nghĩa của 2 chử Chánh
Trị: Chánh Trị là gì?” trước khi
bàn và phân tách về những thái
độ và quan niệm “Phi Chánh Trị”
của người VN không Cộng Sản.
Trong tập “Tài Liệu Huấn Luyện
Trung Cấp - Tập I “ của Liên
Minh Dân Chủ VN, giáo sư đã sơ
lược qua những định nghĩa từ Âu
đến Á về hai chử “chánh Trị” mà
theo ông thì nhiều người dân
Việt, ngay cã một số nhà lãnh
đạo quốc gia trước đây đã không
hiểu rỏ và thấu đáo. Thể theo
giáo sư việc hiểu cho đúng đắn
về chánh trị là gì là bước đầu
căn bản trong việc quyết định về
thái độ và quan điểm chánh trị
của mỗi cá nhân đối với quốc gia
và dân tộc. Giáo sư cũng cho
thấy bên cạnh việc không hiểu rỏ
thấu đáo ý nghĩa của hai chử
chánh trị hay hiểu sai lạc về
chánh trị ấy, những kinh nghiệm
chánh trị của người dân miền Nam
VN trong hai nền đệ I và đệ II
Cộng Hoà và sự cấm đoán, độc tài
đảng trị của CSVN ở miền Bắc và
sau năm 1975 đã khiến cho nhiều
người chán nản, coi thường,
không muốn dính líu đến hay thậm
chí còn sợ hay chống những gì mà
họ cho là chánh trị hay liên can
đến chánh trị.
Để giúp cho người đọc hiểu rỏ ý
nghĩa của danh từ “chánh trị”,
giáo sư trình bày về định nghĩa
chánh trị của người Trung Hoa
thời cổ. Trong Hán văn chử
“Chánh” bao gồm hai chữ gộp lại
đó là “ngay thẳng” và “hành
động”. Nói một cách khác là làm
cho ngay thẳng. Chử “Trị” mang ý
nghĩa chửa trị bệnh, về sau chử
này được mỡ rộng nghĩa ra để chỉ
việc trừng trị để loại bỏ những
phần tử xấu xa cho xã hội được
lành mạnh. Như thế theo nghĩa
gốc thì “chánh trị” nói chung là
việc làm cho xã hội được ngay
thẳng và lành mạnh. Kế đến GS
dẫn chứng cho thấy người Tây
phương ngày xưa cũng đã có chung
một quan điểm với Á châu qua đó
họ cho rằng: “Chánh trị là sự
điều khiển ngay thẳng nhiều gia
đình và những gì chung của những
gia đình ấy với một quyền lực
chủ tể”
Theo giáo sư, nếu hiểu được ý
nghĩa của chánh trị như thế thì
chúng ta thấy chánh trị, có thái
độ chánh trị, có tiếng nói chánh
trị và có hành động chánh trị là
một điều đáng kính và đáng làm,
hữu ích và quan trọng cho sự
sống còn của xã hội nhơn loại,
không có gì là xấu cã!! và mọi
người trong xã hội – không phân
biệt là kẻ tu hành hay giáo dân,
già hay trẻ, giàu hay nghèo, nam
hay nữ, đảng phái hay không đảng
phái- ai cũng đều có quyền, có
bổn phận và nên đóng góp và LÀM
CHÁNH TRỊ cho xã hội, dân tộc,
quốc gia trở nên ngay thẳng,
công bằng, nhơn vị nhơn quyền
được tôn trọng và tốt đẹp hơn.
Vì nhiều người đã hiểu sai hay
bị hướng dẫn, tuyên truyền, nhồi
sọ, đe doạ, cấm đoán và nhập tâm
bỡi những thế lực hay ngay cã
bỡi sự suy diễn sai danh từ
chánh trị trong một thời gian
dài trong xã hội VN theo nghĩa
tiêu cực, hạn hẹp và một chiều
như:
- Chánh trị là việc
xử dụng
quyền lực quốc gia , chánh trị
là đồng nghĩa với chánh phủ và
chánh quyền
- Làm chánh trị là tranh giành
quyền lợi, địa vị hay có thủ
đoạn lưu manh
- Làm chánh trị là muốn cầm
quyền,
- Chánh trị là việc riêng của
những người cầm quyền, không
phải là chuyện của người dân
thường, không nên dính vào để
tránh phiền phức v.v…
Nên nó đã đưa đến tình trạng hễ
nhắc đến chử “làm chánh trị” là
đại đa số người Việt - có học
cũng như không có học, có địa vị
cũng như không có địa vị, tham
gia đảng phái hay không đảng
phái, thành thị cũng như thôn
quê - đều bị dị ứng, nghĩ hoặc
hiểu lầm là muốn làm chánh
quyền, muốn tham chánh, là phe
nhóm, là tranh giành, là thủ lợi
chứ không còn phải là “LÀM/THAM
GIA/ĐÓNG GÓP/LÊN TIẾNG HAY GÓP
PHẦN CẢI THIỆN CỘNG ĐỒNG, XÃ
HỘI, QUỐC GIA CHO TỐT ĐẸP, CÔNG
BẰNG VÀ NHƠN VỊ HƠN” như nó đáng
lý ra phải được hiểu nữa.
Nếu hiểu cho đúng như những gì
GS Huy đã định ngĩa thì làm
chánh trị đâu phải là bổn phận
hay vai trò duy nhất và độc tôn
của một đảng phái hay một phe
nhóm nào, nó càng không phải chỉ
là của chánh quyền hay ai muốn
ra cầm quyền mà là BỔN PHẬN
THIÊNG LIÊNG CỦA MỘT CÔNG DÂN,
MỘT PHẦN TỬ TRONG XÃ HỘI VÀ QUỐC
GIA bất kể người đó là ai và ở
vị trí nào kể cã tôn giáo. AI
CŨNG CÓ QUYỀN VÀ CÓ BỔN PHẬN CÓ
THÁI ĐỘ CHÁNH TRỊ, NÓI VỀ CHÁNH
TRỊ VÀ LÀM CHÁNH TRỊ vì chánh
trị không có nghĩa và không đồng
nghĩa với nắm quyền hay chánh
quyền.
Nhìn lại lịch sữ cận đại của xã
hội VN, chúng ta có thể hiểu
được phần nào lý do tại sao
những quan niệm sai lạc về “hành
động chánh trị” nêu trên đã trở
thành phổ biến và ăn vào tiềm
thức của người VN.
• Đối với người dân sống dưới
chế độ CS miền Bắc, danh từ “làm
chánh trị” chẳng những bị cấm xử
dụng mà còm đem tai hoạ lại cho
bản thân và gia đình của người
nói vì đảng CSVN và chánh quyền
CS tuyệt đối cấm không cho ai
làm chánh trị hay bàn thảo về
chánh trị.
Là chế độ độc tài, độc đảng toàn
trị, họ luôn lo sợ nhơn dân và
mọi hành động mang tính cách bàn
bạc hay thảo luận về chánh trị.
“Có tật giật mình” vì độc tài
nên nơi nào có ai tụ tập họ cũng
cho là âm mưu lật đổ chánh
quyền, là phản động. Vì thối
nát, họ bị dị ứng với mọi hình
thức hay những cuộc bàn luận về
ích nước, lợi dân, tốt đẹp, công
bằng và dân chủ. Sống dưới họng
súng, ngục tù, đe dọa, theo dõi,
rình rập và bắt bớ triền miên,
đa số người dân miền Bắc trước
1975 trở thành thụ động, chỉ
biết tuân phục để sống còn.
Những người đối kháng dám lên
tiếng thì bị thủ tiêu hay cầm tù
không nương tay như thi sĩ
Nguyễn Chí Thiện v.v..
Chữ “chánh trị” vì thế trở thành
một danh từ đồng nghĩa với “cách
mạng”, “quốc cấm”, “chống chánh
quyền” vì thế “chuyên chế, độc
tài, đảng trị” và chánh trị
thuộc về giai cấp cai trị của
đảng chứ không còn là của dân
nữa. Những kẽ cầm quyền làm
chánh trị thì coi dân còn thua
cã con vật, không có một thứ
quyền hạn gì ngoài quyền “dạ,
vâng” Người dân miền Bác trước
1975, không phải là chán 2 chử
“chánh trị” mà là SỢ hai chử
này.
• Ðối với người dân không cộng
sản sống dưới chế độ Cộng Hoà
miền Nam, danh từ “chánh trị”,
tuy được nói đến, bàn bạc và làm
một cách tự do, nhưng lại bị
nhiều người đồng hoá hay hiểu
lầm nó với “có ý tham gia hay
tranh giành chức vụ gì đó trong
chánh quyền” nói một cách khác
làm chánh trị bị coi là đồng
nghĩa với “làm chánh quyền hay
muốn cai trị”. Trong cã nền đệ I
và đệ II Cộng hoà mà người dân
miền Nam được hưởng, tình trạng
gia đình trị, bè phái, tư lợi,
lấn áp cách đảng phái nhỏ hoặc
đối lập và tham những bỡi những
giới cầm quyền đã khiến cho
nhiều người dân miền Nam trước
1975 coi thường hay thậm chí còn
khinh khi những gì liên quan đến
hai chử “chánh trị” vì nó có vẽ
“xôi thịt” quá.
Tuy nhiên, khác với miến Bắc,
dưới cã 2 chế độ Cộng Hoà, người
dân miền Nam và báo chí vẫn có
quyền chỉ trích, xuống đường
biểu tình, đã đảo và tự do lập
đảng phái chánh trị để ra tranh
cữ và chánh quyền các cấp và vào
các cơ quan lập pháp và hành
pháp mà không sợ bị ở tù hay thủ
tiêu. Có nhiều người còn cho
rằng người dân miền Nam đã đi
quá xa vì không hiểu rỏ chánh
trị là gì và giới hạn của chánh
trị nằm ở đâu và làm sao để làm
chánh trị mà không phương hại
đến sự an nguy của quốc gia, đặc
biệt là khi quốc gia và chánh
phủ đương nhiệm đang phải đương
đầu với một thế lực mạnh, lớn và
độc tài toàn trị hơn gấp bội
phần là CSVN.
Kết quả của hơn 30 năm dưới 2
chế độ tự do của miền Nam là
“chánh trị” trở thành một thứ
“dirty word” hơn là một điều mà
người lớn khuyến khích hay đôn
đốc con cháu của mình tham gia
vào. Nói một cách khác, là người
dân miền Nam VN đã “Chán” chánh
trị và bị “Dị ứng” với chánh
trị.Vì đại đa số quần chúng miền
Nam không được giáo dục, cỗ suý
để hiểu được chính xác danh từ
và ý nghĩa của 2 chử chánh trị
và vai trò đúng đắn mà mọi
người, mọi giới cần phải có (
như GS Huy đã làm) nên việc hiểu
sai và có thái độ tiêu cực, sai
lạc về hai chữ “chánh trị” vẫn
còn kéo dài cho đến ngày hôm nay
và được CSVN khai thác và lợi
dụng tối đa qua hình thức “không
làm chánh trị hay phi chánh
trị”.
Thể theo GS Huy thì vấn đề then
chốt của chánh trị là: việc “làm
(Hành) chánh trị” và “Xử dụng
Chánh Trị” (cho mục đích gì)?
GS cho thấy có hai loại hành xử
chánh trị đó là:
a/ các loại giải pháp và
xử thế
chánh trị với những hành động
khôn ngoan, khéo léo nhưng chánh
trực, đạo đức và ngay thẳng nhằm
phục vụ quyền lợi chung của cã
xã hội hoặc quốc gia đúng như
định nghĩa của danh từ “chánh
trị”, đó là làm cho xã hội được
ngay thẳng, tốt đẹp và lành mạnh
hơn kể cã việc loại bỏ những
phần tử xấu xa hầu đạt được mục
tiêu ấy. Đó là CHÁNH TRỊ.
b/ các loại giải pháp và hành
động chánh trị phản đạo đức, bất
nhơn bất nghĩa, bất chấp luân
thường đạo lý, lấy cứu cánh biện
minh cho mọi thủ đoạn lường gạt,
dối trá hay phương tiện xấu xa,
tàn ác để đạt được mục đích cho
quyền lợi tiêng tư, đảng phái
hay chủ nghĩa và đặt những quyền
lợi này lên trên quyền lợi của
đa số quần chúng và xã hội hay
đất nước. Đây là TÀ TRỊ chứ
không phải là CHÁNH TRỊ
Đây là hai thực tại mà ngưòi
bình dân hay gọi nôm na là
“vương đạo và tà đạo”
Nhưng muốn thay đổi hay phát
triển xã hội cho lành mạnh, dầu
muốn hay không, chúng ta cũng
đều cần phải có sự tổ chức chung
và tập hợp nhân sự c ủa những
người hay thành phần đồng chí
hướng để điều hành và tham gia
ứng cử vào chánh quyền để lãnh
đạo hầu đạt đến mục tiêu chung
có hiệu quả, công bình và trật
tự. Đây là lý do tại sao chúng
ta cần phải có các đảng phái,
phong trào, đoàn thể và tổ chức
để thực thi công tác chánh
trị.Với tư cách cá nhân không ai
có thể đơn phương làm được chánh
trị cho cã xã hội hay quốc gia,
vì thế nếu không trực tiếp tham
gia vào được thì cũng nên ủng
hộ, đóng góp tinh thần hay vật
chất vào các sinh hoạt tranh đấu
chánh đáng về chánh trị của cộng
đồng hay những tổ chức chánh trị
nào mà mình cho rằng trong sáng,
chánh đạo, thật sự vì nước vì
dân hơn là thờ ơ, bỏ mặc hay cho
rằng:
Tháp đổ đã có vua xây
Tội gì gái goá lo ngày lo đêm
Hay
Quan có cần nhưng dân không vội
Quan có vội quan lội quan đi
Chính thái độ thờ ơ, bỏ mặc,
không hiểu hay không muốn hiểu,
không tích cực, không chủ động
hay không để ý đến chánh trị và
không hành xử bổn phận và quyền
hạn đóng góp vào việc chánh trị
của mỗi cá nhân sẽ hoặc đã tạo
cơ hội cho những phần tử bá đạo
lợi dụng tình trạng ấy để thao
túng, ra tay nắm lấy hay cướp
chánh quyền và tiếp tục cầm
quyền gây ra không biết bao
nhiêu thảm hoạ cho xã hội, quê
hương, dân tộc, tổ quốc và đặc
biệt là cho chính bản thân và
gia đình của chúng ta. Lúc ấy,
có thức tỉnh thì cũng đã quá
muộn rồi. Nói một cách khác, “We
are deserved for what we have or
have not done politically” (“khi
nói đến chánh trị, thể chế hay
chánh quyền mà chúng ta có là do
chính những gì chúng ta đã hay
không làm chánh trị ”) hay “
Thành môn thất hoả, uơng cập trì
ngư - Cửa thành cháy thì cá dưới
ao cũng bị vạ lây”
Cách đây gần 3 thập niên, trong
tập “Tài Liệu Huấn Luyện Trung
Cấp - Tập I “ của Liên Minh Dân
Chủ VN, giáo sư Huy đã viễn kiến
nhận ra được và tỏ ý quan ngại
về hệ quả của quan điểm “phi
chánh trị” này của người Việt
Quốc Gia hải ngoại như sau:
“Đối với người Việt Nam hiện cư
ngụ ở quốc ngoại, thái độ phi
chánh trị có thể có nhiều ý
nghĩa khác nhau. Nó có thể phát
xuất từ nhu cầu phải tôn trọng
luật pháp của nước trong đó mình
cư ngụ bắt buộc mình phải tự chế
trong lời nói hay việc làm có
liên hệ trực tiếp đến nền chánh
trị nước ấy. Sự tự chế này thật
sự không ngăn cản người VN
thương nước tích cực hoạt động
để giúp đỡ đồng bào hay tranh
đấu để giải thoát dân tộc mình
khỏi ách độc tài của bọn cộng
sản Hà Nội. Nhưng thái độ phi
chánh trị cũng có thể phát xuất
từ ý muốn chối bỏ nguồn gốc Việt
Nam của mình và bỏ mặc đồng bào
còn đói rách khổ sở trong nước
để hoàn toàn hội nhập vào xã hội
đã tiếp đón mình. Trong trường
hợp sau này, phi chánh trị có
nghĩa là chấp nhận cho CSVN cai
trị VN mãi mãi. Bỡi vậy, bọn
CSVN khi nhận thấy rằng chúng
không có hy vọng lôi kéo người
VN cư ngụ nước ngoài theo chúng,
đã mỡ chiến dịch xúi giục mọi
người theo thái độ phi chánh
trị. Do đó chủ trương phi chánh
trị lại trở thành một hành động
giúp cho bọn CSVN duy trì chánh
quyền của chúng ở VN”
Cộng Sản VN hôm nay đang khai
thác tối đa những quan điễm sai
lầm và tiêu cực này trong cộng
đồng người Việt hãi ngoại cũng
như người dân ở trong nước để
duy trì quyền lực và địa vị độc
tôn độc đảng của mình trên dân
tộc VN bất kể hậu quả. Một mặt
họ tung ra những hình thức bôi
nhọ và chia rẽ mọi hội đoàn đoàn
thể, cộng đồng đặc biệt là các
tổ chức hay đoàn thể hay cộng
đồng có uy tín hay khả năng về
đấu tranh chánh trị để cho quần
chúng hãi ngoại hoang mang,
không tin tưởng và xa lánh. Một
mặc khác họ khai thác tối đa
quan niệm “làm từ thiện, làm
đạo, làm văn hoá, làm văn nghệ,
làm nghệ thuật là phải không làm
chánh trị” để thủ lợi, để tránh
bị chỉ trích lên án về những
hành vi và chánh sách TÀ TRỊ của
họ, đồng thời chia rẽ gây mâu
thuẫn giửa cộng đồng người Việt
hãi ngoại với những người trẻ,
những tổ chức từ thiện và tôn
giáo trong cũng như ngoài nước.
Nói một cách khác, tiền trợ giúp
giảm đói, giảm nghèo thì đảng
nhận, đảng cho nhưng nguyên nhân
và thủ phạm TÀ TRỊ đưa đến cái
nghèo cái đói thì là “chánh trị”
không được nói, miễn bàn chỉ nên
nhắm mắt, bịt tai làm từ thiện
và tôn giáo mà thôi. Vì lên
tiếng hoặc có phản ứng là “làm
chánh trị”
Nếu chúng ta không lên tiếng nói
cho CHÁNH TRỊ thì chúng đã vô
tình cho phép CSVN tiếp tục tạo
ra, duy trì và phát triển một
thứ KỸ NGHỆ (Industry) TÔN GIÁO
và TỪ THIỆN tại VN: một bên thì
tiếp tục bỏ tiền của ra để giảm
đói, giảm nghèo (CHÁNH), một bên
kia thì tiếp tục sản xuất ra
nghèo, đói và bất công (TÀ)
nhưng bên chánh thì bị chiêu dụ
để cho rằng việc GIÚP hay GÓP
PHẦN LÊN TIẾNG để TẮT cái máy
sản xuất ra nghèo đói không phải
là chuyện hay bổn phận của tôi
vì tôi “KHÔNG LÀM CHÁNH TRỊ”.
Phe điều khiển máy sản xuất ra
nghèo đói và bất công chỉ mong
có thế!!!
Như đã nói trên, nếu chúng ta
hiểu cho thấu đáo và đúng đắn ba
chử “làm chánh trị” thì chúng ta
càng theo đạo, chúng ta càng
theo đuổi những công việc từ
thiện xã hội, chúng ta viết lách
hay sáng tác VÀ LÊN TIẾNG để cho
xã hội tốt đẹp hơn, công bằng
hơn và hoàn mỹ hơn đều là làm
chánh trị rồi đó. Vì làm chánh
trị không đồng nghĩa với làm
chánh quyền hay tham chánh, mà
là lên tiếng, bày tỏ thái độ, có
phản ứng, và tranh đấu bảo vệ lẽ
phải, công bằng, sự thật và
quyền làm người của xã hội, quốc
gia và dân tộc như là một bổn
phận và nghĩa vụ thiên liêng,
bất khả phân ly và bất khả xâm
phạm của một con người, nên dù
là một tu sĩ hay là một nghệ sĩ,
văn nhân hay là một người bình
thường không là ai hết chúng ta
vẫn có bổn phận LÀM CHÁNH TRỊ và
có thái độ, tiếng nói chánh trị
đối với chính quền TÀ TRỊ song
song với những công việc từ
thiện hay tôn giáo hay văn hoá,
văn nghệ mà chúng ta đang làm.
Vì thế, đi biểu tình, lên án
những hành vi vi phạm nhân
quyền, phản đối hành động bán
nước của CSVN, lên tiếng chính
thức bênh vực cho những quyền
lợi căn bản của giáo dân, của
người nghèo, cô thế để cho con
người và đất nước VN được tốt
đẹp và công bằng hơn là LÀM TỪ
THIỆN ĐÚNG NGHĨA, LÀ HÀNH ĐẠO
ĐÚNG NGHĨA VÀ LÀM VĂN HOÁ, VĂN
NGHỆ ĐÚNG NGHĨA. Những công việc
tốt đẹp và cao cã của chúng ta
phải có những điều kiện và giới
hạn được đặt ra đối với TÀ QUYỀN
CSVN. Nếu cần chúng ta thà không
làm còn hơn là mang tội đồng loã
hay trợ giúp làm lợi cho bóng
tối, tội ác và đi ngược lại với
lương tâm.
Cộng sản VN cho rằng ai chỉ
trích hay để ý đến việc của “Nhà
Nước” là làm chánh trị, nhưng đi
theo, ủng hộ và tùng phục Đảng
CS thì lại không là chánh trị.
Đảng CSVN chỉ mong mọi người
tiếp tục nghĩ rằng hễ đã làm
đạo, từ thiện, văn hoá, văn nghệ
thì không thể có thái độ, lập
trường và lên tiếng về chánh trị
và quốc sự. Hoà thượng Quảng Độ,
Linh mục Nguyễn Văn Lý, các nhà
văn đang bị bắt bớ, giam cầm
trong nước đã và đang là những
tấm gương cho thấy thế nào là
làm chánh trị trong khi vẫn làm
trọn vẹn vai trò tôn giáo, văn
sĩ của mình. Xin đừng để TÀ
QUYỀN và TÀ TRỊ CS tiếp tục lừa
gạt và diễn giải sai lạc vai trò
và quyền hạn CHÁNH TRỊ của chúng
ta một lần nữa.
Xin Giáo sư linh thiêng soi sáng
và phù hộ cho người Việt hãi
ngoại và trong nước tinh thần và
trí tuệ minh mẫn để nhìn ra thủ
đoạn “Phi Chánh Trị” này của
CSVN đễ sớm đoàn kết và quang
phục quê hương.
Nguyễn Thế Phong
|