 |
|
Ca sĩ
Đàm Vĩnh
Hưng. |
Đàm Vĩnh Hưng
vừa đi show Mỹ
về, anh nói
chuyện hậu
trường của những
chuyến bay nhiều
tới mức có thể
viết một cuốn
sách. Vui nhiều
mà buồn cũng
lắm.
4 năm qua,
Hưng là ca
sĩ Việt Nam
bay show
phục vụ đồng
bào hải
ngoại nhiều
nhất (có năm
lên tới 6
tháng) với
giá cát-xê
cao nhất.
Nhưng để có
vị trí đó,
anh đã phải
đấu tranh
rất nhiều,
phải nỗ lực
không ngừng
và thậm chí
phải trả giá
bằng những
mối quan hệ
bị mất đi.
Mới đây, anh
đã lên tiếng
về việc nữ
ca sĩ Khánh
Ly bỏ show
chỉ vì “có
quá nhiều ca
sĩ đến từ
Việt Nam”.
Bài viết này
ghi lại con
đường lắm nụ
cười và
nhiều nước
mắt sau
những chuyến
bay dài...
Tôi không phải
người một bước
thành ngôi sao,
người ta gặp
nhiều thuận lợi
còn tôi thi
tiếng hát truyền
hình TP HCM tới
8 lần mà đều
rớt. Nguyên việc
xin đi lưu diễn
tại hải ngoại
cũng bị hủy
tới... 6 lần.
Tôi nhớ đó là
mùa lễ Tạ ơn năm
2004, tôi mới
thực hiện được
chuyến lưu diễn
đầu tiên tại Mỹ.
Đến khi ngồi
trên máy bay,
tôi còn không
dám tin, tự bấm
vào tay mình.
Diễn ở đâu cũng
được, cũng là
hát cho người
Việt mình nghe
mà thôi. Nhưng
trong giới nghệ
sĩ và bầu show,
một ca sĩ được
mời diễn tại hải
ngoại nhiều
nghĩa là ca sĩ
ấy đang thực sự
ăn khách. Và các
ông bầu hải
ngoại không dễ
dàng chi một
khoản tiền lớn,
từ cát-xê, tiền
máy bay, khách
sạn… cho mình,
nếu mình không
thực sự kéo khán
giả tới rạp.
Hơn thế, sau khi
lưu diễn tại hải
ngoại trở về, ca
sĩ có thể tăng
được giá cho
mình với bầu
show trong nước.
Bay show hải
ngoại đang là
dòng di chuyển
của hầu hết ca
sĩ trẻ, đặc biệt
là mùa Sài Gòn
mưa.
Tôi bay show
nhiều, có những
khi cả show ở Mỹ
và Việt Nam đan
chéo nhau, nên
vội vàng bay qua
đó diễn xong rồi
hối hả bay về để
diễn cho một
show truyền hình
trực tiếp tại TP
HCM. Không phải
tham tiền mà vì
giữ lời hứa. Đi
diễn ở Mỹ không
phải như Sài Gòn
hay miền Tây,
chỉ cần chạy xe
hơi là được,
cũng chẳng phải
hơn một giờ bay
là tới Hà Nội mà
đó là những
chuyến bay dài
mệt mỏi.
Sang Mỹ tôi gầy
đi rất nhanh, vì
ăn không được,
ngủ không tốt,
da mặt thì khô
xác, nứt nẻ vì
nước quá nhiều
hóa chất lọc và
chỉ được nghỉ
trên những
chuyến bay. Lắm
khi cũng mệt,
nhưng lịch diễn
mình đã ký trước
rồi, cuối 2007
nhưng mình đã
xong lịch diễn
của 2008, có chi
tiết ngày, giờ
diễn. Đi hoài
rồi lắm khi ước
một ngày ngủ đã
đời. Ước thế, mà
chẳng biết khi
nào có được. Ca
sĩ có thời mà.
Đến giờ thì tôi
có thể nói thẳng
rằng, bay show
hải ngoại mới
nhận mặt được
nhiều thứ, đâu
là sự xảo trá
của những khuôn
mặt nói cười và
đâu là sự tử tế
của những người
bạn. Rất nhiều
người cho rằng,
tôi bay show hải
ngoại và được
yêu mến bởi có
sự giúp đỡ của
nghệ sĩ hài Hoài
Linh. Anh ấy là
ân nhân của tôi
thật, sẵn sàng
chết vì tôi và
yêu thương tôi
vô cùng, nhưng
cái quy luật
khắc nghiệt của
nghề hát thì anh
ấy không giúp
tôi được.
Nếu bạn kéo
khán giả tới
rạp, bạn có
quyền được
hưởng tới cả
chục nghìn
đô la cho
một đêm
diễn. Còn
nếu bạn hát
mà khán giả
không thèm
vỗ tay, bầu
show sẽ
không trả
cho bạn dù
chỉ là 100
đô la.
Những ngày
đầu tiên tôi
sang hát,
một ca sĩ
hải ngoại
trùng tên
với tôi ghét
tôi ra mặt.
Đơn giản vì
tôi và anh
ấy cùng
phong cách
nhạc sôi
động và anh
ấy cũng hát
bài Trái tim
tình si, nên
khi hát cùng
show bài của
anh ấy bị
cắt và tôi
được hát.
Rất nhiều ca
sĩ hải ngoại
không ưa tôi
vì lý do đó.
Còn một người
khác, một nam ca
sĩ trong vóc
dáng của một
người nữ, đã
chơi một đòn
hiểm ác hơn, đó
là in tờ rơi bêu
riếu tôi rồi
tung khắp các
quảng trường,
góc phố những
khu có đông
người Việt sinh
sống. Tôi biết
sau lưng anh ta
gồm những ai.
Nhưng họ nghĩ
rằng, có thể vì
đọc những lời họ
viết, khán giả
sẽ tẩy chay tôi
và đường bay
show của tôi sẽ
chính thức chấm
dứt.
Khi đó tôi cũng
có hoang mang,
vì mình là ca sĩ
mới từ trong
nước sang, sợ
khán giả sẽ
không hiểu sự
thật. Đã có
những đối tượng
biểu tình chống
đối ca sĩ từ
trong nước sang
biểu diễn và
cũng đã có ca sĩ
bị “gài bẫy” để
chụp hình, sau
đó bị tung hình
lên nhằm gây áp
lực với cộng
đồng.
Hoặc cũng có ca
sĩ là nạn nhân
của các bầu show
khi họ “đánh
nhau” nhằm
khuếch trương
thanh thế. Ngay
trong làng nghệ
sĩ hải ngoại,
chuyện bỏ show,
chuyện bầu tranh
giành ngôi sao,
thậm chí chuyện
ca sĩ đánh ghen…
cũng không có gì
là lạ. Các báo
của người Việt
hải ngoại thường
xuyên có những
tin như vậy.
Nhiều ca sĩ từ
trong nước sang
bị chụp hình rồi
tung lên mạng,
gây phản ứng dữ
dội trong cộng
đồng hoặc bị gán
ghép những ý đồ
xấu, đó chính là
cạm bẫy mà những
người mới qua
phải hết sức
thận trọng. Tuy
nhiên, điều mà
tôi cảm thấy
mình hạnh phúc
nhất là sau sự
cố đó, khán giả
lại yêu thương
mình hơn.
Nếu như trước
đây, khi tôi bắt
đầu nổi tiếng
với Bình minh sẽ
mang em đi, bất
cứ ai mời tôi
cũng đi, sân
khấu cỡ nào tôi
cũng hát vì niềm
vui quá lớn thì
bây giờ, tôi gần
như diễn kín
lịch tại các
sòng bài và tụ
điểm. Nói một
cách sòng phẳng,
đi diễn show hải
ngoại là đi hát
kiếm tiền, mình
phải có nhiệm vụ
kéo người ta đến
với sòng bài đó,
giúp họ giải
trí, chứ đừng
nói đến những ý
nghĩa gì quá to
lớn. Cho nên nó
lại quay về sự
sòng phẳng, khán
giả thích ai, họ
mới trả tiền để
đi xem.
Thế nhưng, sự
kiện “nam nhân
trong vóc dáng
nữ nhân” chỉ là
khúc dạo đầu. Có
một dạo, một số
ca sĩ hải ngoại
đã cùng ký vào
đơn, phản đối
việc các ca sĩ
trong nước sang
biểu diễn. Tất
cả chỉ là chuyện
miếng cơm manh
áo. Có những câu
chuyện rất kỳ
khôi của các
nghệ sĩ người
Việt, chỉ vì
chúng tôi ở xa
đến, được sắp
xếp khách sạn và
đưa đón đàng
hoàng, cũng là
cái cớ để người
ta ghen tỵ và
gây khó dễ với
các ông bầu.
Thậm chí có
người đã lên
tiếng chỉ trích
chúng tôi đã
“cướp miếng cơm
manh áo” của họ.
Nghe thật nặng
nề.
Vụ việc ký lá
đơn đó, thật bất
ngờ, lại có cả
những nghệ sĩ
vừa mới rời khỏi
Việt Nam. Điển
hình là một nam
ca sĩ trước đây
tôi rất quý mến,
anh ta lấy vợ và
định cư bên đó,
đi hát cho các
trung tâm. Đến
giờ tôi vẫn
không thèm nhìn
mặt anh ta và
coi thường những
kẻ chối bỏ nơi
xuất thân của
mình, chối bỏ cả
những người đã
giúp đỡ, yêu
thương mình từ
lúc khó khăn, từ
lúc còn bơ vơ từ
Hà Nội vào Sài
Gòn lập nghiệp.
Vừa qua đó đã
quay lưng với
đồng nghiệp và
một cách gián
tiếp, quay lưng
lại với đất nước
mình. Đến tận
bây giờ, tôi vẫn
ngại tiếp xúc
với một số nghệ
sĩ bên đó, đến
sát giờ diễn tôi
mới xuống, hát
xong thì đi về,
bởi nhiều người
không ưa tôi, họ
không muốn nhìn
thấy tôi. Thôi
thì mình ở xa
đến, mình tránh
đi cho nó
lành...
Mới đây, tôi gặp
phải một trường
hợp khó xử khác.
Nữ ca sĩ Khánh
Ly đã bỏ show
vào phút chót,
khi chương trình
đã mở màn. Tôi
là ca sĩ biểu
diễn sau cùng
của đêm diễn đó,
khi tôi bước ra
là khán giả biết
Khánh Ly đã
không tới. Một
làn sóng phản
đối rộ lên và
rất có thể khán
giả sẽ phản ứng
quyết liệt bằng
cách đập phá
hoặc bắt phạt
bầu show. Bầu
show năn nỉ tôi
nói lời xin lỗi
khán giả vì
Khánh Ly không
xuất hiện với lý
do chương trình
có quá nhiều ca
sĩ từ Việt Nam
tới hát. Mà sự
thật thì đúng là
như vậy.
Với nhiều người,
Khánh Ly là một
tiếng hát đặc
biệt gắn liền
với Trịnh Công
Sơn. Cô ấy làm
như vậy, tôi
nghĩ cô ấy mất
nhiều, mất đi
niềm tin nơi
khán giả. Còn
chúng tôi, lúc
nào chúng tôi
cũng hết lòng
phục vụ công
chúng của mình,
chúng tôi sẽ hát
những bài tình
ca cho tất cả
mọi người mà
thôi. Thế nhưng,
sau đó cũng có
một số người
phản ứng vì họ
cho rằng, việc
nói phải để cho
MC nói, tại sao
tôi lại giành
quyền nói và tôi
cậy thế là ca sĩ
nổi tiếng, được
bầu show cưng
nên làm phách.
Nhưng sự thật
thì vẫn là sự
thật. Tôi chỉ
nói lên sự thật
đó thôi.
Mới đây chúng
tôi tổ chức show
nhạc của Lê
Quang tại 6 điểm
ở Mỹ, riêng buổi
ở Dallas phải
dời vào casino
vì có một số kẻ
quá khích đã
biểu tình chống
đối. Sự thực thì
chúng tôi chỉ
muốn trải thảm
đỏ mời khách cho
trang trọng,
nhưng một số
người lại cho
rằng chúng tôi
tuyên truyền
chính trị. Thật
buồn cười khi
bây giờ người ta
vẫn còn suy nghĩ
như vậy. Buổi
diễn dời vào
casino nhưng
cũng rất đông
khán giả và tôi
cho rằng, khán
giả hải ngoại đa
số vẫn rất mê
văn nghệ và yêu
thương nghệ sĩ.
Đến giờ thì
công ty của
Đàm Vĩnh
Hưng đã
chính thức
thành đại
diện biểu
diễn cho một
số ca sĩ ở
Việt Nam qua
Mỹ biểu diễn
như Thanh
Lam, Mỹ Tâm,
Hồng Ngọc,
Hồ Ngọc Hà,
Lệ Quyên,
Tuấn Hưng,
Kasim Hoàng
Vũ, Siu
Black, 5
Dòng Kẻ,
MTV...
Quan điểm
của chúng
tôi là chọn
những ca sĩ
có thực lực.
Bởi bay show
ở Mỹ là phải
hát cùng ban
nhạc chứ
không thể
hát qua đĩa
nhạc thu
sẵn. Vì giá
thuê địa
điểm rất đắt
nên giờ diễn
được tính
theo giờ và
các ca sĩ
tập với ban
nhạc chỉ
trước giờ
diễn vài
chục phút.
Như tôi và
Mỹ Tâm chẳng
hạn, hiếm
khi được tập
mà chỉ báo
với ban nhạc
tone và
temple rồi
lên sân khấu
“chiến”. Cho
nên có những
ca sĩ được
khán giả trẻ
trong nước
yêu thích
nhưng lại
không thể đi
diễn show ở
hải ngoại vì
cản trở...
kỹ thuật của
công nghệ
biểu diễn
mang tính...
du kích như
thế.
Đôi khi đọc báo
thấy một số
người cứ “nổ”
rằng qua Mỹ đắt
show lắm, nhưng
kỳ thực chỉ là
một chuyến đi
chơi mà thôi. Có
nhiều người đi
diễn miễn phí
bên đó rồi về
nước nói với bầu
show là đi diễn
Mỹ cát-xê cao,
nhưng đâu có ai
biết họ là ai và
dường như những
chuyến bay show
đó chỉ là những
chuyến du lịch.
Ở Mỹ các ông bầu
không phải là
những đại gia,
chỉ cần 10 nghìn
đô la là có thể
làm bầu. Nên
việc họ bỏ tiền
trả cát-xê cho
ai, nghĩa là họ
phải tính toán
rất kỹ, yếu tố
ăn khách phải
được ưu tiên số
một. Cho nên, có
thể “nổ” với
khán giả trong
nước, còn sự
thật thì không
thể thay đổi.
Sau những chuyến
bay show dài,
tôi thường ngồi
lại một mình, cố
gắng tĩnh tâm
phân tích mọi
chuyện. Bay show
được nhiều thứ,
nhưng mất cũng
không ít, đôi
khi vì những
chuyến bay đó mà
mình đã phải gác
lại những dự án
âm nhạc của
mình. Kiếm được
nhiều tiền,
nhưng việc phát
triển chuyên môn
của mình thì
chưa chắc đã
được nhiều. Ngay
cả giới ca sĩ ở
hải ngoại cũng
vậy, họ hát như
một cái nghề mưu
sinh, không có
hội nghề, không
có giải thưởng
về chuyên môn...
Đó cũng là điều
đáng buồn.
Đi nhiều, làm
việc nhiều, mỗi
ngày phải uống
một nắm thuốc để
làm lành vòm
họng, để đến tối
lại tàn phá nó
bằng những bài
hát đôi khi đến
kiệt sức, đôi
khi thấy mình
nhỏ bé và sức
lực hữu hạn. Tôi
chẳng thiếu thứ
gì, vậy mà thật
lòng chưa phút
giây nào tôi
thấy mình hạnh
phúc. Mọi thứ
sao mà mong
manh. Ngay cả
tình yêu, có đó
rồi mất đó, mọi
thứ đến và đi
nhanh lắm. Thôi
thì, cứ làm mọi
việc theo... ý
trời. Nên những
chuyến bay show
hay hát tại quê
nhà cũng đều
trong suy nghĩ
ấy. Tôi được
sinh ra để hát
và hát bằng trái
tim mình…
Theo Hoài
Phố (ANTG)