PHẬT GIÁO HÒA
HẢO ĐANG BỊ ĐÀN
ÁP MỘT CÁCH VÔ
NHÂN ĐẠO
Chu Tất Tiến.
Phật Giáo Hòa
Hảo do Đức Huỳnh
Giáo Chủ khai
sáng ngày 18
tháng 5 năm Kỷ
Mão, tức ngày 4
tháng 7 năm 1939
tại Thánh Địa
Làng Hòa Hảo,
Quận Tân Châu,
tỉnh Châu Đốc,
nay đổi thành
thị trấn Phú Mỹ,
huyện Phú Tân,
tỉnh An Giang.
Kể từ năm 1975,
sau khi xâm
chiếm miền Nam,
nhà cầm quyền
Cộng Sản đã thi
hành mọi âm mưu
thâm độc nhằm
tiêu diệt tôn
giáo này để trả
thù cho những
thập niên 40-70,
khi tín đồ Hòa
Hảo đã dám đương
cự lại bọn Việt
Minh rồi Cộng
Sản một cách
quyết liệt.
Từ đó đến nay,
tín đồ Phật Giáo
Hòa Hảo đã chịu
trăm cay ngàn
đắng, bị dầy đi
xéo lại một cách
tàn nhẫn, nhất
là vì vùng mà
đạo Hòa Hảo phát
triển lại nằm xa
thành phố lớn và
dưới chế độ bưng
bít thông tin,
không được sự
tiếp trợ của bất
cứ cơ quan
truyền thông
nào. Những sự
tra tấn, ngược
đãi các tín đồ
Hòa Hảo đều bị
dấu kín trong
phạm vi xã,
huyện. Bất cứ ai
liên lạc vì muốn
giúp đỡ hoặc
muốn tim hiểu tự
sự đều bị bắt,
bị đánh đập, và
bị giam giữ với
những bản án
nặng nề. Cho
nên, tình hình
đàn áp Phật Giáo
Hòa Hảo tại An
Giang, cho đến
nay, cũng chỉ
được thông tin
một chiều, hoặc
chỉ hé lộ đôi
chút qua vài bức
thư điện tử gửi
lén ra ngoài.
Tuy nhiên, như
người xưa đã
nói, “một bàn
tay không che
nổi mặt trời”,
gần đây, người
Việt hải ngoại
đã dần dần được
biết thêm nhiều
thông tin về sự
bách hại mà nhà
cầm quyền Cộng
Sản đang áp dụng
với các tu sĩ và
tín đồ qua điện
thoại và thư
điện tử. Ông Lê
Minh Triết,
người tu sĩ đã
bị tù 8 năm về
lý do “tuyên
truyền chống phá
nhà nước” cho
biết:
“Từ lúc Cộng Sản
nắm quyền, nhà
nước không có
lòng nhân này đã
tìm mọi cách xóa
sổ Phật Giáo Hòa
Hảo, tịch thu
hết mọi cơ sở
thờ phượng của
tôn giáo, bắt
giam các tu sĩ
và tín đồ, tất
cả những ai dám
nói lên tiếng
nói phản đối.
Sau khi tất cả
các tín đồ Phật
Giáo Hòa Hảo
trong nước cũng
như ngoài nước
đồng lòng đấu
tranh và được
một số cơ quan
truyền thông hải
ngoại bảo trợ,
nhà nước Cộng
Sản không còn
chọn lựa, họ
phải đưa ra Giáo
Hội Phật Giáo
Hòa Hảo quốc
doanh, hoàn toàn
là những đảng
viên Cộng Sản,
họ vào đạo không
phải là để phát
triển mà để phá
đạo, phá hoại
các cơ sở tôn
giáo. Những tín
đồ trong nước
lại phải đấu
tranh để đòi lại
tài sản đã lọt
vào tay Cộng
Sản.”
Ông cho biết
thêm về lý do
tại sao lại bị
bắt giam:
“Chùa đã bị lấy
mất, chúng tôi
đành phải chuyển
sang am cốc để
tiếp tục thờ
phượng, nhưng
bọn chúng đã tấn
công vào am cốc
của chúng tôi,
bắt giữ tu sĩ và
tín đồ. Chúng
tôi phải đấu
tranh, gửi thư
đi các nơi, đến
các cơ quan
chính quyền, và
đến một số các
báo, đài hải
ngoại, đòi Tự Do
Tôn Giáo, Tự Do
thờ cúng. Bọn
chúng bèn bắt
tôi về tội
“tuyên truyền
chống chế độ Xã
Hội Chủ Nghĩa”.
Ngày tôi bị bắt
là ngày 30 tháng
3 năm 1995. Tôi
được thả về ngày
30 tháng 3 năm
2002.”
Người tù lương
tâm Lê Minh
Triết, đã có
thời cùng bị
giam cầm với
Thượng Tọa Thích
Thiện Minh, tuy
mang tiếng là
được trả tự do,
vẫn tiếp tục bị
giam lỏng:
“Ngay sau khi về
nhà, tôi vẫn bị
quản chế. Trong
3 năm quản chế,
tôi không được
đi lễ tại Hòa
Hảo. Chưa có một
lễ nào mà tôi
đến được Hòa Hảo
cả. Công an bủa
vây chung quanh
nhà, không cho
đi đâu. Rồi
chúng còn ép tôi
thêm 2 năm quản
chế nữa, mặc dù
tôi không chấp
nhận bản án quản
chế này. Những
khi tôi muốn ra
khỏi nhà, liền
bị đuổi trở về.”
Ông tỏ sự phẫn
nộ cùng cực với
thái độ trấn áp
của nhà cầm
quyền hiện nay:
“Không có một
quốc gia nào
trên thế giới
bắt giữ và tra
tấn người tu
hành cả. Chỉ có
chế độ Cộng Sản.
Trong chế độ
này, làm gì có
chuyện hợp lý và
công bằng?
Nguyện vọng của
tôi là chỉ muốn
làm theo lời Đức
Tôn Sư mình mà
vẫn bị nhà cầm
quyền đầy ải,
cho nên tôi vẫn
phải phấn đấu
cùng với các tín
đồ”
Với ông Nguyễn
Văn Lía tự Ba
Lía, đã hơn 60
tuổi cũng từng
bị tù gần 3 năm,
chỉ vì dám nói
lên tiếng nói
đòi Tự Do Tôn
Giáo mà thôi.
Trước khi bị
bắt, ông lãnh
trách nhiệm đi
thăm viếng và
chăm sóc các gia
đình tu sĩ và
tín đồ bị CS
bách hại. Ông
cho biết một lần
đang đi phân
phát gạo cho gia
đình tu sĩ và
tín đồ bị ngục
tù, công an CS
dùng roi điện
chích làm ông té
xe rồi đánh thêm
tới khi bất
tỉnh. Từ đó, ông
bị điếc một bên
tai vì đòn đánh
của công an quá
ác qúa hiểm. Lần
khác, ông bị
cộng sản đánh
gẫy mấy cái
xương sườn. Con
ông là một nhà
giáo bị công an
gây cản trở
không cho đi dạy
học.
Nói chuyện trực
tiếp với ông
Nguyễn văn Lía,
ông không kể về
bản thân ông và
mọi sự trù dập
của nhà cầm
quyền với cá
nhân ông, mà chỉ
kể về những nạn
nhân khác như
ông Trần Văn
Thiệt. Mùng 01
tháng Bảy âm
lịch 2007 là
ngày cúng giỗ
của tu sĩ Út Hòa
Lạc, công an
không cho ai vào
nhà thờ để cúng
tế. Nhiều người
chạy về nhà ông
Trần Văn Thiệt.
Công an rượt
theo. Ông Thiệt
lúc đó đang đốn
tre, trên tay
cầm cây mác. Bọn
công an Cộng Sản
hô lên là ông
Thiệt dám cầm
dao chém công
an, nên chúng
xúm vào đánh
ông, rồi quẳng
ông lên xe, chở
đi như một con
vật. Sau đó, bọn
công an dùng dao
“cắt nhượng
chân: của ông
Thiệt cho ông
què luôn.
Ông Ba Lía nói:
“Thật, tôi chưa
thấy con người
nào mà ác tâm
như vậy. Người
ác lắm cũng chỉ
có thể cắt
nhượng chân con
vật, chứ chưa
nghe nói con
người cắt nhượng
chân con người!”
Nhưng như thế
chưa đủ. Cộng
sản còn tuyên án
ông 3 năm tù
giam vì tội
“chống đối chế
độ”. Hoàn cảnh
ông Thiệt thật
là bi đát. Nhất
là ông chỉ có
một người con
trai là lao động
chính, đi làm
thay cha, lại bị
tai nạn, cháy
phỏng cả nửa
thân người.
Ông Ba Lía kể
thêm về trường
hợp của vợ chồng
Võ Văn Bửu và
Mai Thị Dung,
hai tín đồ Hòa
Hảo chân thực.
Anh Bửu mới ở tù
3 năm cũng về
tội “chống đối
chế độ”, lại bị
công an xông vào
bắt giữ vào lúc
7 giờ sáng ngày
05/08/2005. Quá
uất ức, hai vợ
chồng liền tẩm
xăng tự thiêu.
Bọn Công an Cộng
Sản không những
không đưa hai vợ
chồng đi bệnh
viện cấp cứu thì
lại tống thẳng
vào nhà giam.
Khi thấy Mai Thị
Dung có triệu
chứng sắp chết,
công an mới
chuyển ra bệnh
xá. Ông Ba Lía
cho biết là lúc
đến thăm chị
Dung, ông nhìn
thấy chị Dung bò
cả hai tay dưới
đất ra chỗ thăm
nuôi. Vì ông
phản đối, nên
một công an mới
cõng chị Dung ra
gặp người thân.
Tình trạng chị
Mai Thị Dung bây
giờ như chỉ mành
treo chuông, khi
tỉnh khi không.
Gia đình anh chị
có hai con, lúc
cha mẹ bị bắt,
hai cháu mới 16
tuổi và 14 tuổi.
Tuyết Linh là
con lớn, gần 20
tuổi, nhưng
trông chỉ nhỉnh
hơn một đứa bé
10 tuổi đôi chút
vì thiếu ăn, và
phải trông coi
bà nội bị mù vì
khóc con. Tuyết
Linh phải cõng
bà nội đi tới đi
lui vì bà không
còn đi được nữa.
Điều đau lòng
nhất là riêng
chị Mai Thị Dung
phải lãnh án tù
11 năm, chỉ vì
chị dám xử dụng
quyền Tự Do Ngôn
Luận của mình mà
nói những lời
chống lại chế
độ.
Ngoài những lời
kể chuyện của
ông Nguyễn Văn
Lía, một tín đồ
Hòa Hảo khác
cũng có nhiều
câu chuyện
thương tâm về sự
trù dập dã man
của nhà cầm
quyền Cộng Sản:
Ông Võ Văn Diên
tự Tám Diên.
Ông Tám Diên cho
biết có hai chú
cháu cùng bị
giam cầm vì muốn
bảo vệ đạo pháp:
Tu sĩ Võ Văn
Thanh Liêm và
người cháu Võ
Văn Thanh Long.
Tu sĩ Võ Văn
Thanh Liêm, trụ
trì chùa Quang
Minh Tự, đã bị
CSVN bắt cóc vào
đêm 05/08/2005
rồi bị kết án 6
năm 6 tháng.
Trước khi bị
bắt, ông Võ Văn
Thanh Liêm đã
từng bị công an
địa phương tìm
mọi cách để hãm
hại ông. Chùa
Quang Minh Tự
được xây dựng
khiêm nhượng bên
một ao sen, nơi
lấy nước cho
sinh hoạt của
nhà chùa. Một
buổi sáng, bất
ngờ cá trong ao
sen bị chết nổi
đầy trên mặt
nước. Sau khi
mang nước đi thử
nghiệm, thì biết
được đã có người
bỏ thuốc trừ sâu
hủy hoại cá và
nguồn nước tiêu
dùng của chùa.
Ngoài việc hãm
hại lén lút này,
công an còn công
khai cấm chùa
không được treo
cờ Hòa Hảo và
cấm ông Võ Văn
Thanh Liêm đi ra
ngoài. Vì bất
phục cái lệnh vô
lý này, ông Liêm
vẫn cứ đi ra
ngoài liền bị
công an phục
đánh trào máu
miệng. Sau đó
chúng cắt điện,
buộc chùa phải
dùng đèn dầu.
Đến ngày 5 tháng
8 năm 2005, ông
bị công an phục
kích bắt cóc.
Cháu của ông là
Võ Văn Thanh
Long, nghe tiếng
chú kêu cứu thì
xông vào cứu và
bị bắt đi luôn.
Trong một phiên
tòa xử kín chỉ
có công an,
không có thân
nhân tham dự,
ông Võ Văn Thanh
Liêm bị kết án 6
năm rưỡi tù
giam, còn người
cháu, Võ Văn
Thanh Long, vì
chạy ra bênh chú
bị 5 năm rưỡi tù
giam.
Trường hợp
thương tâm nhất
phải kể về Tu Sĩ
Trần Văn Út tự
Út Hòa Lạc, mới
34 tuổi, khi
công an định
xông vào bắt,
ông không chấp
nhận sự giam cầm
nên đã đổ xăng
vào người để tự
thiêu. Hiện nay,
thân mẫu của Tu
sĩ Út Hòa Lạc,
đã 64 tuổi,
nhưng vẫn phải
đội xôi ra chợ,
kiếm ăn sống qua
ngày và lấy tiền
hương khói cho
người con trai
dũng cảm.
Với những hiện
tượng đó, có thể
nói Giáo Hội
Phật Giáo Hòa
Hảo hiện nay
đang phải trải
qua một giai
đoạn cực kỳ khó
khăn. Một bên là
những tu sĩ Quốc
doanh đang nắm
quyền sinh sát
của Đạo trong
tay, một bên là
công an địa
phương luôn theo
dõi để bắt bớ,
giam cầm những
tín đồ có lòng
bảo vệ Đạo Pháp
một cách cương
quyết. Danh sách
bị bắt giam vì
đạo rất dài,
nhưng thể hiện
rõ ràng cho
những người chấp
nhận bị giam tù
và sẵn sảng Tử
Vì Đạo là Võ Văn
Thanh Liêm, Võ
Văn Thanh Long,
Tô Văn Mảnh,
Nguyễn Văn Điền,
Nguyễn Thanh
Phong, Nguyễn
Văn Thọ, Mai Thị
Dung, Võ Văn
Bửu, Dương Thị
Tròn, Nguyễn Văn
Sóc, Lê Văn Tín,
Nguyễn Thị Hà...
Tất cả những
người Tù Lương
Tâm và Tôn Giáo
này hiện đang
trong tình trạng
sức khỏe suy
kiệt, và có thể
ra đi không biết
ngày nào.
Điều quan tâm
hơn nữa là An
Hòa Tự, ngôi
chùa do Đức Phật
Thầy Tây An
(1807-1856) đặt
tên và do đệ tử
của ngài xây
dựng từ thế kỷ
19, và được Đức
Huỳnh Giáo Chủ
trùng tu, an vị
lư hương từ năm
1936 đang bị hăm
dọa đập phá nát,
trong mục đích
muốn xóa sạch
mọi chứng tích
lịch sử của Đạo.
Các tín đồ Phật
Giáo Hòa Hảo ở
khắp nơi trên
thế giới đang
đồng lòng hướng
về quê hương,
cầu nguyện và
tiếp tay với các
tín đồ trong
nước, mong có
ngày được thấy
Đạo bình yên và
phát triển. Ông
Lê Minh Triết
nghẹn ngào nói:
“Chúng tôi rất
hy vọng tất cả
các tín đồ trong
nước và hải
ngoại cùng tiếp
tay phổ biến
tình hình này
đến các tổ chức
Nhân Quyền trên
thế giới, hầu
cho Đạo được
ngoi lên, ra
khỏi sự đàn áp
của nhà cầm
quyền Cộng
Sản.”’
Chu Tất Tiến