|
---------- Forwarded message
----------
From: nguyen bac ninh
Tát Vào Mặt Giả Nhân!
Phạm
Hoàng Anh Tuấn
Việc làm của Chiến Sĩ Lý Tống
khi giả gái để có cơ hội tiến
gần Đàm Vĩnh Hưng kẻ làm lợi cho
VC, để xịt hơi cay vào mặt đương
sự, có những điều nghịch lại với
luật pháp Hoa Kỳ, và không được
toàn vẹn với những lời khuyên
dạy của các tôn giáo, nhất là
Thiên Chúa Giáo. Nhưng việc làm
của chiến sĩ Lý Tống trong hơn
một Thập Niên năm qua KHÔNG phản
lại tinh thần tranh đấu của
người Việt Tự Do trong và ngoài
nước đang chống lại sự tàn bạo
của chế độ VC gian ác tại Việt
Nam ngày nay. Tôi ghi nhận và
thán phục tinh thần chống cộng
quyết liệt của anh. Tôi ủng hộ
tinh thần tranh đấu của anh vì
lòng tự trọng. Anh Lý Tống là
người có kiến thức, từng bao
phen ở tù vì chống VC và Việt
gian. Cách đấu tranh của tôi
khác với cách tranh đấu mà anh
đã và đang chọn lựa. Và dĩ
nhiên, cách đấu tranh nào chống
lại những thứ bạo ngược và những
gì tiêu cực đều có cái giá phải
trả. Chỉ không làm gì cả thì mới
không liên lụy đến thân mình.
Chắc chắn anh Lý Tống đã có sự
cân nhắc trước khi hành động. Sự
việc chiến sĩ Lý Tống xịt hơi
cay vào mặt Đàm Vĩnh Hưng không
phải là quá khích, mà là một
việc làm can đảm, là óc sáng tạo
của một người đấu tranh tự phát.
Đó còn là cái tát vào mặt giả
nhân. Giả nhân đó có thể là VC
và là những kẻ đang làm tay sai
cho đảng cướp VC, hoặc những tên
nhân danh chống cộng nhưng luôn
thích làm thinh trước những điều
quấy, có lợi cho VC.
Những lời lẽ lên án việc làm của
Lý Tống theo thiển ý của tôi, nó
chẳng khác nào thời chiến một
anh lính núp trong hầm trú ẩn an
toàn, lên án một chiến sĩ khác
đang xông pha ngoài chiến trận,
quyết tiêu diệt kẻ thù bằng cách
là trườn, bò trên chông gai để
tiến dần đến kẻ thù, phá tan hầm
hố của chúng đang có người nhả
đạn về phía đồng đội và đồng bào
của mình, rằng: Tại sao “không
đứng xổng lưng” để tác xạ cho
“đúng luật” của một người lính
trận?
Ai lên án việc làm của chiến sĩ
Lý Tống thì cũng nên công khai
lên án bọn công an VC đã đổ phân
người vào nhà Nhà Văn Trần Khải
Thanh Thuỷ. Nên lên án chế độ VC
đã bịt miệng Linh Mục Nguyễn Văn
Lý trước toà. Nên lên án chế độ
VC đàn áp người sống và cào mồ
cuốc mả người chết tại Việt Nam.
Nên lên án chế độ VC đập phá,
cào sập nhà thờ, chùa chiền,
thánh thất, những nơi thờ tự của
các tôn giáo….
Trong thời gian qua, tôi có dịp
ghi nhận một một ý tình từ một
vị luật gia Việt Nam có uy tín
tại Miền Bắc California về vụ
Chiến Sĩ Lý Tống xịt hơi cai vào
mặt Đàm Vĩnh Hưng. Ý tình nầy
xứng đáng cho chúng ta cùng suy
nghĩ: “Những người làm chính trị
và đặc biệt là cách mạng thường
phải “đi trên pháp luật”. Lịch
sử ngàn đời đã chứng minh những
anh hùng cách mạng đều hơn một
lần ngồi tù vì vi phạm luật
pháp. Luật lệ của CSVN hiện nay,
nếu không “ngồi xổm lên nó” thì
mong gì có ngày tiêu diệt được
nó? Vì thế, những việc làm của
những chính trị gia thường không
quan tâm tới hậu quả của pháp
luật. Chuyện một người đàn bà da
đen bất chấp luật pháp Hoa K ỳ
thời đó, không đứng lên nhường
ghế cho người da trắng là phạm
luật. Bà bị bắt, bị giam. Nhưng
bây giờ và muôn đời bà là anh
hùng của Hoa Kỳ.”
Và bây giờ là một vài nhận xét
của người viết liên quan đến
cuộc tranh đấu cho quyền làm
người của dân tộc Việt Nam và
người bản xứ, trong gần một Thế
Kỷ qua. Lịch sử cận đại tại Việt
Nam và Hoa Kỳ đã chứng minh sự
hy sinh của những anh hùng, anh
thư đã “phạm luật”.
1. Anh hùng Nguyễn Thái Học đã
bất chấp luật lệ của kẻ cướp
nước Việt Nam khi ông và các
đồng chí của ông đã chống lại
chính quyền thuộc địa. Họ đã “vi
phạm luật pháp” của bọn thực dân
Pháp và tay sai. Anh hùng Nguyễn
Thái Học và 12 đồng chí của ông
đã bị bọn thực dân Pháp chém đầu
tại pháp trường Yên Báy ngày
17-6-1930.
2. Anh hùng Phạm Hồng Thái, chưa
đầy ba mươi tuổi đã “phạm luật”.
Ông ném bom để hy vọng giết
Merlin - tên Toàn Quyền Đông
Dương là kẻ thù của dân tộc Việt
Nam. Ông bị truy đuổi, cùng
đường, ông phải trầm mình xuống
sông để tự vận ngày 19-6-1924
tại xứ người, và tiếng bom tại
Sa Điện, Quảng Châu vẫn còn vang
vọng đến ngày nay.
3. Anh hùng Phan Bội Châu đã
“phạm luật”. Cụ Phan đã thành
lập Liên Minh Quang Phục Hội,
tìm cách đánh đuổi thực dân Pháp
ra khỏi nước Việt Nam bằng vũ
lực. Cụ Phan bị thực dân Pháp
kêu án tử hình khiếm diện. SAu
đó Cụ Phan bị Hồ Chí Minh chỉ
điểm cho giặc Pháp. Cụ Phan bị
bắt, bị kêu án tử hình nhưng nhờ
các phong trào phản kháng án tử
hình dành cho cụ Phan, nên thực
dân Pháp đã quản thúc Cụ tại Huế
ròng rả 15 năm cho đến khi Cụ
Phan qua đời ngày 29-10-1940.
4. Việt Nam chúng ta còn nhiều
anh hùng và anh thư khác nữa
như: Trần Cao Vân, Lương Ngọc
Quyến, Lương Văn Can, Nguyễn Thị
Giang, Nguyễn Thị Bắc, Đỗ Thị
Tâm, Lê Thị Đàn và còn nhiều
nữa… đều đã “phạm luật”. Gần
nhất là việc anh hùng Trần Văn
Bá và Hồ Thái Bạch đã bị chế độ
VC kêu án tử hình. Các vị đó đã
phạm vào thứ luật lệ của kẻ cầm
quyền áp đặt lên những người bị
trị hay người xổng lưng chống
lại bọn chúng.
5. Mục Sư Martin Luther King
cũng đã phạm luật Hoa Kỳ. Người
phụ nữ da màu Rosa Parks cũng
phạm luật Hoa Kỳ trong công cuộc
tranh đấu đòi hỏi quyền làm
người. Đây là hình ảnh của những
người vi phạm luật pháp Hoa Kỳ.
Trường hợp phạm luật của Mục Sư
Martin Luther King thì đã quá
nổi tiếng, tôi xin không viết
chi tiết ra đây. Nhưng về trường
hợp người phụ nữ da màu có lẽ
những ai không muốn “dính dấp
đến chuyện chính trị”, hoặc vì
quá “thiêng liêng” nên đã và
đang lên án hành động dấn thân
của Chiến Sĩ Lý Tống… thì cũng
nên suy nghĩ những hình ảnh sau
đây:
Cụ bà Rosa Parks 92 tuổi đã qua
đời vào ngày 23-10-2005 khiến
cho nhiều người và các nhân vật
quan trọng tại Hoa Kỳ lên tiếng
bày tỏ lòng thương tiếc, nhất là
người Mỹ da mầu. Cụ Bà Rosa
Parks là ai? Cụ là một người đàn
bà bình thường, từng bị cảnh sát
thành phố Montgomery, Ala. bắt
bỏ tù và phạt 14 Mỹ kim vì Cụ bà
không chịu nhường ghế cho người
da trắng trên xe buýt vào ngày 1
tháng 12 năm 1955, năm đó cụ 42
tuổi. Hành động không chịu
nhường ghế cho người da trắng
không phải vì ích kỷ hay có ý
tranh giành quyền lợi cho riêng
mình, nhưng để bày tỏ sự chống
đối ôn hoà về chính sách kỳ thị
chủng tộc của người Mỹ da trắng
đã thành luật, dành cho người
Phi Châu là thành phần nô lệ của
người Mỹ gốc Anh vào những thế
kỷ trước đó, khi họ đến sinh
sống tại Mỹ châu.
Việc Cụ Bà Rosa Parks từ chối
nhường ghế cho người da trắng là
một trong những hành động góp
phần cho việc khởi đầu và hình
thành The Civil Rights Movement,
đó là phong trào chống đối lại
luật lệ và hành động kỳ thị
chủng tộc của người da trắng lúc
bấy giờ. Cụ Bà đã góp phần chống
lại những bất công hiện tại,
trong hoàn cảnh và khả năng của
mình.
Dĩ nhiên không một cuộc đấu
tranh nào mà không có cái giá
phải trả khi mà trước đó người
Mỹ da đen phải chịu bao nhiêu
tủi nhục. Dường như cho đến ngày
nay, chưa có một tài liệu nào
cho thấy có người da đen nào “xé
rào” để được an thân, hay hưởng
những quyền lợi riêng tư khác
trong giai đoạn đấu tranh quyết
liệt đó.
Cụ Bà Rosa Parks công khai tham
gia phong trào tranh đấu do Mục
Sư Martin Luther King lãnh đạo
nên đã không thể tìm được việc
làm tại Tiểu Bang Alabama và
thường bị quấy nhiễu. Cuối cùng
Cụ bà và chồng mình là Ông
Ramond đã phải di chuyển về
Detroit vào năm 1957. Đến năm
1965 Cụ Bà có việc làm và đã về
hưu năm 1988. Riêng Mục Sư
Martin Luther King đã gục ngã
vào ngày 4 tháng 4 năm 1968 vì
kẻ gian đã ám sát ông bằng những
viên đạn vô tình.
Tôi xin mượn mấy câu trong “Bình
Ngô Đại Cáo” của anh hung Nguyễn
Trãi để nói lên tinh thần tranh
đấu kiên trì và quyết liệt của
những người Quốc Gia chân chính,
và cũng để chấm dứt bài viết
nầy:
Như nước Việt ta từ trước,
Vốn xưng văn hiến đã lâu,…
Dẫu cường nhược có lúc khác
nhau,
Song hào kiệt đời nào cũng có.
Ai ra vẻ “thiêng liêng”, ai muốn
chống cộng theo kiểu “văn minh”,
ai đang lãnh sứ mạng do VC giao
phó để lăng nhục, tầm thường hoá
những người chống cộng thì tôi
xin miễn bàn. Nhưng những ai là
người Việt Nam chân chính, từng
là nạn nhân của VC đang sống đời
tỵ nạn tại hải ngoại… Có lẽ
chúng ta cần nhìn sự việc Lý
Tống và những sự việc có tính
cách đấu tranh tính bằng cái
nhìn tích cực, cảm thông hơn là
sự lên án trong thời điểm toàn
dân Việt Nam trong và ngoài nước
đấu tranh nghiệt ngã với kẻ thù
VC gian ác và sự chi phối từ
những quyền lợi của các thế lực
ngoại bang.
Phạm Hoàng Anh Tuấn
|